Formentabelle zu „cunctare“
Verb
Imperfekt (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | cunctabam | cunctabar |
2. Person Singular | cunctabas | cunctabare, cunctabaris |
3. Person Singular | cunctabat | cunctabatur |
1. Person Plural | cunctabamus | cunctabamur |
2. Person Plural | cunctabatis | cunctabamini |
3. Person Plural | cunctabant | cunctabantur |
Futur I (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | cunctabo | cunctabor |
2. Person Singular | cunctabis | cunctabere, cunctaberis |
3. Person Singular | cunctabit | cunctabitur |
1. Person Plural | cunctabimus | cunctabimur |
2. Person Plural | cunctabitis | cunctabimini |
3. Person Plural | cunctabunt | cunctabuntur |
Perfekt (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | cunctavi | — |
2. Person Singular | cunctavisti | — |
3. Person Singular | cunctavit | — |
1. Person Plural | cunctavimus | — |
2. Person Plural | cunctavistis | — |
3. Person Plural | cunctare, cunctavere, cunctaverunt, cuntare | — |
Plusquamperfekt (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | cunctaveram | — |
2. Person Singular | cunctaveras | — |
3. Person Singular | cunctaverat | — |
1. Person Plural | cunctaveramus | — |
2. Person Plural | cunctaveratis | — |
3. Person Plural | cunctaverant | — |
Futur II (Indikativ) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | cunctavero | — |
2. Person Singular | cunctaris, cunctaveris | — |
3. Person Singular | cunctaverit | — |
1. Person Plural | cunctaverimus | — |
2. Person Plural | cunctaveritis | — |
3. Person Plural | cunctaverint | — |
Präsens (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | cunctem | cuncter |
2. Person Singular | cunctes | cunctere, cuncteris, cunteris |
3. Person Singular | cunctet | cunctetur |
1. Person Plural | cunctemus | cunctemur |
2. Person Plural | cunctetis | cunctemini |
3. Person Plural | cunctent | cunctentur |
Imperfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | cunctarem | cunctarer |
2. Person Singular | cunctares | cunctarere, cunctareris |
3. Person Singular | cunctaret | cunctaretur |
1. Person Plural | cunctaremus | cunctaremur |
2. Person Plural | cunctaretis | cunctaremini |
3. Person Plural | cunctarent | cunctarentur |
Perfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | cunctaverim | — |
2. Person Singular | cunctaris, cunctaveris | — |
3. Person Singular | cunctaverit | — |
1. Person Plural | cunctaverimus | — |
2. Person Plural | cunctaveritis | — |
3. Person Plural | cunctaverint | — |
Plusquamperfekt (Konjunktiv) | Aktiv | Passiv |
---|
1. Person Singular | cunctavissem | — |
2. Person Singular | cunctavisses | — |
3. Person Singular | cunctavisset | — |
1. Person Plural | cunctavissemus | — |
2. Person Plural | cunctavissetis | — |
3. Person Plural | cunctavissent | — |
Imperativ II | Aktiv | Passiv |
---|
2. Person Singular | cunctato, cunctatoreis | cunctator |
3. Person Singular | cunctato, cunctatoreis | cunctator |
2. Person Plural | cunctatote | — |
3. Person Plural | cunctanto | cunctantor |
PPP | Singular | Plural |
---|
Nominativ | — | — |
Genitiv | — | — |
Dativ | cunctato, cunctatoreis | cunctatis |
Akkusativ | — | — |
Ablativ | cunctato, cunctatoreis | cunctatis |
Vokativ | cunctate | — |
PFA | Singular | Plural |
---|
Nominativ | — | — |
Genitiv | — | — |
Dativ | — | — |
Akkusativ | — | — |
Ablativ | — | — |
Vokativ | — | — |
Gerundivum | Singular | Plural |
---|
Nominativ | cunctandum, cunctanda, cunctandus | cunctandi, cunctanda, cunctandae |
Genitiv | cunctandi, cunctandae | cunctandarum, cunctandorum |
Dativ | cunctando, cunctandae | cunctandis |
Akkusativ | cunctandum, cunctandam | cunctanda, cunctandas, cunctandos |
Ablativ | cunctando, cunctanda | cunctandis |
Vokativ | cunctandum, cunctanda, cunctande | cunctandi, cunctanda, cunctandae |
133 (193) Formen für „cunctare“